‘ĐỒNG KHÔ HỒ CẠN & TIẾNG MẸ GỌI TỪ NGÀN NĂM LỊCH SỬ’ THƠ LÊ CHÂN

DONG KHO HO CAN

ĐỒNG KHÔ HỒ CẠN

Tổ Quốc đã mất biển, dân ta đang mắc cạn
Mất Hoàng, Trường sa mất Ải Nam Quan
Mất chủ quyền lại Đồng cạn Hồ khô
Khô nhiệt huyết cạn tinh thần Hào Kiệt

Cả tiếng kêu hỡi! đồng bào nước Việt
Đâu nỗi phục thù uất hận sục sôi
Người cảm nhận tiếng gió câu là bạn
Giữa thâu đêm tịch mịch rợn xuyên người

Tiếng côn trùng nỉ non than thở
Giữa núi đồi vắng lạnh hoang vu
Ải Nam Quan một vầng Lịch Sử
Vạch lằn ganh xương máu với quân thù

Đây bên này là Tổ Quốc bể dâu
Kìa bên đó bóng giặc thù thấp thoáng
Nơi phiến đá có dấu chân Nguyễn Trãi
Lời người xưa còn vang vọng bên tai

Nguyễn Phi Khanh lúc gìa nua thất thế
Máu Anh hào vẫn sôi sục trào dâng
Giữa cánh rừng âm u nơi Quan Ải
Lời khuyên con hãy chết giữa ba quân

Lòng khẳng khái của Tiền Nhân thuở trước
Hồn Nam Quan hào khí ngất trời cao
« Sống làm sao vang dội khắp ngàn nơi
Chết làm sao cho kẻ thù tuyệt diệt »

Chốn rừng thiêng bốn bề sương tuyết
Hồn núi sông lay động bóng chinh kỳ
Ta bao lần nuốt lệ khóc phân ly
Thân nhi nữ chốn nghìn trùng sương gío

Nước mất nhà tan đồng bào khốn khó
Sống làm sao khi nhục nước ngất trời cao
Vẹn non sông lời thệ ước trước sau
Ơn Tổ Quốc Nghiã Đồng Bào ghi khắc

Góc trời Đông hồn đau quặn thắt
Thành Thăng Long nghi ngút khói hương trầm
Trống trường thành bóng nguyệt lung linh
Quyết một trận tử sanh với giặc

Hỡi! những ai cùng nỗi đau vằn vặc
Vung kiếm lên đừng nhục chí Hùng Anh
Vung kiếm lên giòng Tuấn Kiệt sử xanh
Đang Chảy xiết máu liệt oanh trong huyết quản

Kìa trời NAM dân ta ai oán
Giặc nghênh ngang cùng khắp nẻo đường
Giặc ngất ngưởng gieo rắc tang thương
Thúc giục ta xông lướt chiến trường

Không Tri Kỷ với phường tham sống
Để chết già trong xó cửa thảm thương
Không quyến luyến không thường tình nhi nữ
Với những người ngoảnh mặt lại quê hương

Ta vẫn biết

Dầu mãnh hổ chống sao đàn sói dữ
Nhưng thân Ta quyết vẹn chữ can trường
Sống làm sao khi DÂN, NƯỚC nhiễu nhương
Khi Quốc nhục chất cao trời sông núi

Chết với gươm thù hơn sống nhục nghìn thu
Làm bóng ma muôn đời uất hận
Nước Nam Ta Lịch Sử ngàn năm ghi dấu ấn
Tự nghìn xưa Dân Tộc ngẩng cao đầu

Xin hãy sống tự hào cùng non nước
Trơ gan cùng tuế nguyệt trước gian nan
Gái cùng Trai trên non sông hùng vĩ
Bùng bùng lên Tổ Quốc gọi Ta đi

Những Trang Sử đẹp hơn vàng hơn ngọc
Viết hôm nay còn lưu lại đến nghìn sau
Ta dầu chỉ tấm thân Nhi Nữ
Chữ tham sanh Qúy Tử mỉa mai nào!

« Người Trượng phu nên tìm đường mà chết
Chết làm sao vang dội khắp ngàn phương
Chết làm sao cho hậu thế nhớ thương
Chết làm sao cho kẻ thù tuyệt diệt »

«Kìa cái chết bậc Anh Thư thuở trước
Muôn ngàn năm Quốc Sử ngát trầm hương»
Đã đến lúc báo đền Ơn đất nước
Vẹn Hiếu Trung là chết ở sa trường

«Hoa Dân chủ phải ươm bằng máu»
Thép phải toi ngùn ngụt tận buồng tim
Góp nhặt mãnh hồn thao thức thâu đêm
Chiêu Hồn Nước về mau Cứu Nước

Chiêu Hồn Nước chiêu hồn Tử Sĩ
Trổi dậy đi Tổ Quốc lâm nguy
Mất non sông ta còn lại những gì?
Đồng khô Hồ cạn Sách Sử đã ghi

Hận Giang San một vết chém hằn sâu
Là vết nhơ ngàn đời còn ghi dấu
Cơn Quốc Nạn hô vang lời chiến đấu
Nhục non sông nhục nước máu ngập đầu

Lạy Ơn Trên cho con tròn sứ mệnh
Bại hay thành là ý của Trời cao
Thành bại ai đem luận Anh Hào
Quyết tận tâm báo đáp nghĩa Đồng Bào

Quyết tận sức báo đền Ơn Nước
Khắc lời thề cùng với trăng sao
Khắc lời thề vắt cạn máu đào
Lót viên gạch cho đoàn quân quyết tử

Tôi! con Én nhỏ giữa muôn ngàn sóng dữ
​Thét gào trong bão táp phong ba
Hỡi Đồng Bào! Hỡi Chiến Hữu gần xa!
Góp bàn tay CỨU lấy Sơn Hà

Lê Chân

LE CHAN PHOTO

DanChuCa.org kính mời Quý Vị và Các Bạn vào links sau đây để nghe bài hát:

Tiếng Mẹ Gọi Từ Ngàn Năm Lịch Sử

Danchuca phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của tác giả Lê Chân.

Kính mời Quý Vị vào thăm trang nhà danchuca.org qua “link” sau đây:
http://www.danchuca.org

Kính
DanChuCa.org

Tiếng Mẹ Gọi Từ Ngàn Năm Lịch Sử

thơ Lê Chân

nhạc Nguyễn Văn Thành

1.

Mẹ gọi con từ ngàn năm lịch sử:

« Trổi dậy đi con! Trổi dậy đi con!

giặc kia đang dày xéo non sông

Thúc giục con bừng lửa cháy trong lòng

Đứng lên con! Đứng lên con!

Đứng lên con! Quốc phá gia vong

hào kiệt ở đâu ?

Đứng lên con, sao bỏ ngỏ tuyến đầu?

Đứng lên con! Đứng lên con!

Mẹ gọi con từ ngàn năm lịch sử:

« Trổi dậy đi con! Trổi dậy đi con!

giặc kia đang tràn sang chém giết

Thức dậy đi con, đừng ngủ giấc miên trường

Cơn quốc biến phải liều mình cứu nước

Cơn quốc biến hô vang lời quyết chiến.

Việt Nam hỡi, ơi hồn thiêng bất diệt,

Trước gian nan xin hãy ngẩng cao đầu

Nay nước nhà đang gặp cảnh bể dâu

Cơn quốc nạn niềm đau nào hơn nữa

Việt Nam hỡi đây một lời khấn hứa:

Da ngựa bọc thây hỡi hào kiệt sỉ phu

Ta thà chết không cúi đầu khuất phục

Quốc phá gia vong; Quốc phá gia vong;

Hãy trổi dậy báo ơn Người.

2.

Mẹ gọi con từ ngàn năm lịch sử:

« Trổi dậy đi con! Trổi dậy đi con!

Quê hương ta đó một thời vang bóng

“Hòn Ngọc Viễn Đông” rạng rở góc trời

Nay giặc về gây tang tóc nơi nơi

Cơn quốc nạn niềm đau nào hơn nữa

Việt Nam hỡi, ơi hồn thiêng bất diệt,

Trước gian nan xin hãy ngẩng cao đầu

Nay nước nhà đang gặp cảnh bể dâu

Cơn quốc nạn niềm đau nào hơn nữa

Việt Nam hỡi!

Ta liều thác quyết đền ơn đất nước

Da ngựa bọc thây hỡi hào kiệt sỉ phu

Góp bàn tay thề cứu lấy sơn hà

Để Dân Chủ nở hoa, Dân Chủ nở hoa –

hồn dân tộc.

Việt Nam hỡi, đây một lời khấn hứa:

Quốc phá gia vong; Quốc phá gia vong;

Hãy trổi dậy báo ơn Người.

Lê Chân

RADIO ONLINE

Chương Trình cũng được Phát Thanh Trực Tiếp Trên Làn Sóng Radio dưới đây
https://www.radionomy.com/fr/radio/lucluong-quocdan-dungco-danchu/index

vietnam-biendong-

Publicités